luna

x_3d6a9dba
Hiển thị các bài đăng có nhãn CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009

The battle of your own



04:45 29 thg 8 2009Công khai1 Lượt xem 0
You asked me why I’m so tough and cold,
Deliberate to make your road uneasy,

Why I hurt you that make you scold,
Then just turn away and walk with ease...
 
Yes, I do them all with intentions!
I create obstacles and blockages on your ways
Bring you much sorrows and tensions
Throw your hopes and shadow your days

No matter how it takes, just keep hanging on,
If you ever stumble, stand up on your feet
If you ever bleed,  heal it by your own
Cos you know it’s the battle for your life, the one you insist

No one could ever help, neither could I.
Even if I feel the pain of your wounds
I could just close my eyes and turn aside
Because the own battle has its rules.
 
You know what to achieve, the future you see
That’s why you keep walking, with steady footsteps
And I know you’re prepared for these
No matter what happens, you will gain success:
"Finding your own true values"
So hold your head high and walk on!
Take care!

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

„ Love is all around“


07:36 26 thg 9 2009Công khai12 Lượt xem 1
1.   
Đêm nay, sau buổi tiệc sinh nhật lần thứ 40 của trường, mình lái xe dạo 1 vòng quanh thành phố. Trong tiếng piano trong trẻo từ loa xe, mình mở hẳn mui xe để thưởng thức không khí trong lành mát dịu của 1 buổi tối tấp nập yên ả. Tấp nập vì đường phố nhiều người qua lại nhộn nhịp để tận hưởng những ngày giao mùa đẹp đẽ, yên ả vì lòng mình cảm thấy thanh thản dễ chịu.
Chỉnh Ipod đến bài nhạc yêu thích, mình nhịp những ngón tay theo âm điệu bài hát, đến nỗi quên chú ý đèn đã xanh, để xe đằng sau phải thổi còi. Chậc, là 1 anh chạy Audi A4 trắng đời 2008 chạy lên và bảo: „ Nhạc hay quá em nhỉ “ kèm với 1 cái nháy mắt theo xì tai Holywoods, làm mình cứ tưởng đang ở Beverly Hills.
Chạy xe trên những con đường quen thuộc, đến nỗi nhớ thời gian đèn đỏ ở đó là bao lâu, cảm thấy cuộc sống thật quí giá. Mình luôn có tất cả những gì mình mong muốn, mà ko cần phải nỗ lực nhiều, hay ít ra mình thấy mình đã chưa nỗi lực nhiều. Mình đã có thể cố gắng để đạt kết quả tốt hơn nữa. Nhưng quá khứ đã qua thì ko thay đổi được, quan trọng là hiện tại mình cố gắng phấn đấu hơn, để xứng đáng với sự ưu ái của cuộc sống và của mọi người xung quanh.
2.
Lại đến 1 khúc đèn đỏ, ngừng xe lại và bất chợt ngẩng mặt lên trời. Bỗng dưng mình cảm thấy sửng sốt vì hôm nay bầu trời thật trong trẻo không gợn chút mây,  để những ngôi sao lung linh có dịp lan tỏa ánh sáng huyền diệu của mình. Sau khi gần như bất động một lúc, mình đỗ xe ở 1 công viên gần đó, và tiếp tục ngắm sao.
Đã bao lâu rồi mình ko thực hiện thói quen này nhỉ. Thật sự không nhớ…
Chỉ nhớ là hồi ở nhà ở VN, mình hay leo lên sân thượng nằm đó để ngắm sao.
Có lúc trong tiềm thức mình giơ hai tay lên trời cố chạm lấy 1 vì tinh tú rực rỡ, nhưng tất nhiên là không được. Rồi lại cười mình vì thật ngây thơ, chợt thấy mình chỉ như 1 hạt bụi trong vũ trụ dường như vô tận này. Có lúc mình nghĩ, có khi nào, ở 1 hành tinh xa xôi trong thiên hà, cũng có 1 đứa hâm hâm buổi tối trèo tường lên sân thượng nằm ngắm sao và cũng tự hỏi câu này ko? Để rồi mỉm cười với suy nghĩ ngu ngơ của mình.
 Vẫn ngồi trong xe, những làn gió thoang thoảng đưa bàn tay mát rượi khẽ luồn qua kẽ tóc mình vuốt ve đầy âu yếm. Như có hẹn từ trước, tiếng piano trong sáng của Chuck Brown với bài " The value of life" thánh thót vang lên, trong không gian yên tĩnh, các nốt nhạc ngân nga hòa quyện nhịp nhàng với nhau trên những cung bậc diệu kì, đến nỗi bỗng tạo nên đôi cánh thiên thần gắn vào lưng và nhấc bổng mình lên khỏi mặt đất. Đó là 1 cảm giác nhẹ lâng như mình đang được bay lượn lên không trung và vươn tới những ngôi sao lung linh kia. Mình nhìn thấy những thiên thần đang mỉm cười đầy thánh thiện. Họ ở khắp nơi, vô hình nhưng luôn dõi theo và bảo vệ chúng mình. Đó có thể là những người thân đã khuất, hoặc là hóa thân của ngôi sao nơi mình được sinh ra...Tất cả cũng chỉ là trong trí tưởng tượng thôi, nhưng cảm giác lại thật đến kì lạ. Thời gian như lắng đọng, mình cũng ko biết ở trạng thái đó bao lâu.
Và giờ đây, quay về hiện tại. Mình sắp được 23 tuổi rồi. Nói về những thành tựu thuộc về thế giới vật chất, thì cũng không có gì đáng kể. Như mọi người, mình cũng có thể làm nhiều thứ và mình chọn được là 1 người bình thường. Vì mình thích cảm giác đứng giữa 1 nơi xa lạ mà ko ai nhận ra, được đối xử như 1 cô gái nhỏ và mình có thể làm thứ mình thích mà ko bị chụp hình lén hoặc bình luận đồn thổi này nọ. Mình cảm thấy thông cảm với những người nổi tiếng về khoảng ko gian riêng bị tước mất này.
Hơn 22 tuổi, mình cảm thấy vẫn chưa làm được gì nhiều. Còn 1 năm nữa thì xong 1 bằng thạc sĩ, quản lí 1 quĩ đầu tư mạo hiểm tương đối, tư vấn thương mại điện tử cho 1 vài khách sạn, tư vấn kinh doanh cho vài khách sạn nhà hàng, phân tích và tư vấn tài chính cho cá nhân và doanh nghiệp , 1 vài lần tham gia làm MC và diễn văn nghệ ở đại sứ quán với tinh thần vui là chính, vì ko chuyên và cũng ko giỏi lắm theo mình tự nhận.
Điều mình cảm thấy hài lòng nhất đến giờ là mình là 1 đứa con ngoan của gia đình, là niềm tự hào, hi vọng và chỗ dựa của những người thân.
3.
Đã nhiều lúc mình cảm thấy sử dụng thời gian chưa thật sự hiệu quả. Một vài việc gần đây xảy ra giúp mình khắc phục được 1 khuyết điểm lớn nhất làm trì trệ tiến trình các công việc. Các khó khăn trở ngại luôn là 1 phần của cuộc sống, và trong đời ai cũng sẽ trải qua, ko thể tránh hoàn toàn. Cái mà ta có thể học, là có những phản ứng thích hợp với tình huống, tốt thì có thể chuyển bại thành thắng, còn nếu đầu hàng thì sẽ rơi ko phanh xuống vực.
Nói thì dễ, con người đâu phải sắt đá mà đến lúc đó ko biết đau, và rơi lệ. Đôi lúc có thể muốn rời bỏ tất cả, nghĩ 1 nhát dao vào ngực là xong, 1 cú nhảy xuống đất thì sẽ kết thúc mọi buồn phiền và khiến người khác cảm thấy day dứt. Nhiều người trong chúng ta lúc tuyệt vọng thường có suy nghĩ thế. Nhưng có cần thiết phải thế ko? Khi nghĩ đến hậu quả để lại cho gia đình, những người xung quanh và với chính bản thân mình. Nếu vượt qua được những giây phút khủng hoảng đó, khi nhìn lại người ta có thể tự hỏi: Tại sao lúc đó mình lại có suy nghĩ yếu đuối thế? Cũng may là mình đã không hành xử thiếu suy nghĩ…? Sau mỗi cú shock, người ta nên học để cứng cáp hơn, đôi lúc chỉ im lặng và khóc cho riêng mình, nhưng đôi lúc cũng phải mạnh mẽ lên tiếng mới khiến mọi việc trở lại yên bình. Tùy mỗi tình huống mà có cách giải quyết khác nhau, chỉ có 1 nguyên lí chung là: bình tĩnh, tự nhận thức, và tích cực. Nhưng ở đây cần phân biệt giữa bình tĩnh giải quyết vấn đề, và thái độ dửng dưng bất cần sao cũng được để tránh bị tổn thương…
4.
Bạn bè thường bảo mình có ý chí vững vàng. Một người bạn lớn tuổi còn thán, trong đời chưa gặp người nào thần kinh thép như vậy, đối diện 1 vấn đề nghiêm trọng mà mặt lạnh như tiền ko chút biểu hiện dao động, thậm chí còn hài hước được…
Điều đó cũng ko hoàn toàn khó hiểu, khi bạn phải ra nhiều quyết định quan trọng trong cuộc sống của mình, và ảnh hưởng đến nhiều người khác. có lúc trong 1h bạn bị thất thoát  2-3 trăm triệu VNĐ, có lúc phải hành động quả quyết để cứu 1 mạng người trong cơn nguy kịch, khi bạn là niềm tin của nhiều người, khi xung quanh bạn có những người rất hay xúc động và dễ hành động nông nỗi trong lúc sợ hãi bế tắc,… Bạn sẽ phải học cách „ Stay cool and keep calm“ trong mọi tình huống để không ảnh hưởng đến cảm xúc bản thân và giúp bạn mình trở nên bình tĩnh hơn. Nếu lúc đó bạn cũng mất bình tĩnh, nhiều việc tồi tệ thật sự có thể xảy ra, thật sự tồi tệ…
Và nếu bạn đọc các truyện lịch sử về các vị anh hùng đã hi sinh dũng cảm trong chiến tranh chống giặc ngoại xâm, thì sẽ thấy, họ mới thực sự có thần kinh thép, ý chí kiên định đáng khâm phục và không hề nao núng sợ hãi trước cái chết đau đớn, vì lý tưởng giành độc lập cho đất nước, hòa bình ấm êm cho thế hệ sau này.
Chúng mình bây giờ được sinh ra và sống trong sung sướng đầy đủ hơn nhiều, nên giới hạn chịu đựng cũng kém hơn rất nhiều. Hễ có vấn đề trong học tập: stress, vấn đề trong tình yêu đôi lứa: stress, vấn đề trong gia đình: stress, vấn đề trong công việc. stress...và đôi lúc nghĩ, ko ai phải chịu đựng nhiều như mình...
Trong khi thật ra điều quan trọng nhất là, chúng mình vẫn sống khỏe mạnh, ăn no mặc ấm, có đầy đủ tự do dân quyền và nhân quyền.
Và stress, theo từ điển bách khoa, là áp lực. Mà áp lực thì cũng là 1 loại lực tương tác giúp thay đổi trạng thái chuyển động của vật. Có điều, áp lực đặc biệt ở chỗ, ta có thể dùng nó để thúc đẩy mình về phía trước, hay để nó đẩy mình thụt lùi lại phía sau. Và cũng chính chúng mình là người quyết định điều đó.
4.
Bỗng nhớ lại lời 1 người nói: “ Em học giỏi thì sao, em làm ở những vị trí tốt, thành công và  giàu có và được mọi người ngưỡng mộ, khoác những bộ cánh lộng lẫy, chạy những chiếc xe đắt tiền và đến những nơi sang trọng gặp những người được cho là tầng lớp thượng lưu của xã hội châu âu. Thế thì sao, liệu em có hạnh phúc ko nếu có tình yêu? “
Ờ, tình yêu, em có mà. Đâu nhất thiết phải là tình yêu đối với 1 người duy nhất. Em có tình yêu cuộc sống, yêu nơi mình sinh ra, yêu gia đình, yêu bạn bè, yêu công việc, yêu trường học, và yêu bản thân. Thế thì đã đủ hạnh phúc rồi anh nhỉ?
Và em cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện, giàu có để mặc những bộ đồ hiệu đắt tiền, mua những chiếc xe động cơ mạnh và gia nhập tầng lớp thượng lưu nào…Em cũng đã từng có những trải nghiệm đó…và thấy nó không đem lại hạnh phúc thật sự cho em. Thường điều đó chỉ giúp nuôi dưỡng cái TÔI trong mỗi người nếu ko biết tự nhận thức bản thân.
Vật chất thì chỉ cần đủ để đảm bảo điều kiện tự do bên ngoài, để cùng với tự do bên trong mỗi bản thân, tạo nên 1 tự do hoàn toàn của con người. Khi mình cố gắng học hay làm việc, điều đầu tiên mình nghĩ đến là, mình sẽ áp dụng kiến thức đó để giúp ích xã hội, và giúp ích những người xung quanh thế nào. Khi mình kinh doanh, mỗi việc kinh doanh mình đều nghĩ nó sẽ mang lại lợi ích gì cho đất nước, cho môi trường. Và mình luôn nói thế với những người làm cùng,  khi họ cũng nhất trí thì mới hợp tác được.
Có vật chất thì tốt chứ anh, em sẽ có khả năng chia sẻ nhiều hơn với những người xung quanh. Em có thể dẫn mẹ đi spa, tạo điều kiện cho các em học tập và phát triển năng lực, tặng bạn những món quà ý nghĩa, giúp đỡ khi ai khó khăn về tài chính, chỗ ở…, đóng góp vào quĩ xây dựng trường học cho trẻ em nghèo hiếu học; hay đơn giản, muốn gọi điện hỏi thăm bạn cũng phải có tiền trong tài khoản mà.
5.
Có nhiều tiền ko phải là xấu, điều xấu nằm ở những hành động ko hợp pháp và thiếu đạo đức để kiếm tiền; hoặc nằm ở mục đích sử dụng đồng tiền cho những việc ko hợp đạo làm người; hay ở thái độ ngạo nghễ khinh người khi nghĩ mình có nhiều tiền. Nếu em ko phạm phải những điều đó, em vẫn đáng trách sao?
Mình cảm thấy, điều khiến mình cảm thấy ý nghĩa nhất trong cuộc sống này là đem lại nhiều niềm vui và niềm động viên cho những người xung quanh. Hạnh phúc riêng của mình được tạo ra từ hạnh phúc của những người xung quanh, và đó là 1 nguồn hạnh phúc vô tận mà mình được may mắn hưởng thụ.
Nếu người nào ko hiểu được những giá trị đó sẽ cho là mình “kịch” và sống trong mơ, luôn tỏ ra tốt đẹp…đã có 1 người nói thế. Mình cũng ko trách vì ko phải ai cũng hiểu mình, và với kiểu suy nghĩ bằng” Bụng“ -  Suy bụng ta ra bụng người, con người ta sẽ sống mãi trong cái nhìn hạn hẹp của bản thân. Cho đến khi họ chịu bước ra khỏi cái vỏ ốc „Tôi“ của mình, và đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu và đồng cảm với nhau.
6.
Trịnh Công Sơn đã thốt lên: “ Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”.
Sao cứ phải sống bon chen hờn ghét và thù hận nhau và toan tích vụ lợi cho riêng mình, chết thì cũng chỉ là cát bụi mà thôi và ko đem theo được vật chất gì, có chăng chỉ là ấn tượng trong lòng mọi người.
Chẳng may bạn và mình có điều gì ko hiểu hết nhau để bạn hờn giận hay ghét mình, mình cũng cố giải thích, nhưng sự hiểu lầm vẫn ko được giải quyết, và bạn vẫn trách móc mình với những lời lẽ thậm tệ nhất có thể, những lời mà mình chưa bao giờ nghe trong cuộc sống….Vượt qua cảm giác tổn thương về tinh thần, mình không giận và trách bạn, khi mình hiểu tại sao bạn có những xúc động như thế. Mình cảm thấy tiếc cho 1 tình cảm đẹp, và mình buồn vì bạn cũng không vui gì khi phải thốt ra những lời nặng nề ấy. Nhưng mình càng cố an ủi, bạn càng thấy buồn và giận. Thôi thì mình chỉ có thể giữ im lặng. Mình tin bạn rất mạnh mẽ để vượt qua tất cả, thời gian là liều thuốc tốt nhất, sau này khi nghĩ lại bạn có thể sẽ thông cảm với mình hay không thì mình cũng ko trách bạn. Mình chỉ hi vọng, nếu bạn gạt bỏ được những tảng đá hờn giận ra khỏi gánh nặng trên lưng, chắc chắn bạn sẽ cảm thấy thoải mái và thanh thản hơn nhiều trên đường đời. Dù bạn hiểu lầm và ghét mình như thế nào, mình vẫn luôn mong bạn đạt được nhiều thành công và hạnh phúc. Và bạn xứng đáng được những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống.
7.
Hơn 22 tuổi, mình cảm thấy mình đã sẵn sàng cho mọi dấn thân. Lao đầu về phía trước với tất cả niềm tin, hi vọng và hoài bão tuổi trẻ. Mình đã sẵn sàng cho mọi khó khăn, thử thách và vấp ngã trong cuộc sống, mình cảm thấy ngày càng tăng tốc trên bước đường cuộc sống.
Đó không phải là 1 cuộc đua về vật chất, cũng không phải là 1 cuộc thi để khẳng định cái Tôi giữa dòng đời.
Tại sao phải phân biệt Tôi và anh khác nhau, khi thật ra mọi người trên thế giới này luôn được kết nối với nhau ở tầng lớp sâu nhất của vũ trụ và không gian: tầng lớp ở cấu độ hạt nhân ( atom and subatom) theo Planck-Scale (kích cỡ  = 10-20 của 1 hạt Proton). Ở tầng lớp ấy, chúng ta đều là sóng vi hạt, và cùng giao động với tần số gần như nhau.
Cái rào cản giữa mình với người khác chính là cái Tôi ấy. Tôi là tôi, vì thế Tôi khác anh,  một suy nghĩ lẩn quẩn bó hẹp con người trong trái tim nhỏ bé của bản thân.
Đối với mình, thành công thật sự trong cuộc sống là khi mình có thể đối xử với mọi người bằng 1 tình yêu thương rộng lớn không phân biệt sắc tộc, màu da, tuổi tác, ngôn ngữ, hoàn cảnh xuất thân và tầng lớp xã hội…; đối xử với họ như cách mình muốn được mọi người đối xử; có thể giúp đỡ hoặc cho thật nhiều mà không bao giờ nghĩ đến việc nhận lại…Là khi mình trân trọng cơ thể bạn như yêu cơ thể mình, luôn sẵn sàng rộng lượng tha thứ và bước ra khỏi cái tôi của mình để suy nghĩ và cảm thông với bạn.
Một hành động nhường đường cho nhau trên phố đông xe, dắt tay 1 em nhỏ qua giao lộ, đẩy xe đi chợ giúp 1 cụ già, chọn 1 món hàng lưu niệm cho khách du lịch, một lời chúc chia sẻ niềm vui cho 1 đám cưới gặp trên đường, một vài phút lắng nghe 1 người không quen trên xe buýt tâm sự những chuyện buồn, cúi xuống nhặt 1 đầu lọc thuốc vương vãi bỏ gọn vào thùng rác…đều có thể là những niềm vui giản dị trong cuộc sống.
8.
Mình yêu và tự hào về gia đình, mình ko bao giờ trách gia đình đã ko hạnh phúc và để mình là người chứng kiến cả 1 quá trình sống trong căng thẳng đau khổ, khi mình chỉ biết chui vào góc nhà bịt lỗ tai lại và khóc vì tủi thân. Mình đã ngại ngùng ko bao giờ nói với các bạn cùng lớp là ba mẹ đã chia tay, vì những định kiến của xã hội vẫn còn đeo đẳng, hay đơn giản chỉ là những người ko có thành ý... Nhưng từ lâu, mình đã học cách đối diện với sự thật, khi mà bây giờ mình có thể nói ra với sự yên tĩnh của tâm hồn. Mình vẫn luôn tự hào là con của ba mẹ, và mình hạnh phúc vì ba mẹ mình bây giờ cũng có gia đình riêng của mỗi người. Thấy họ hạnh phúc, mình cũng tràn ngập hạnh phúc.
Sinh lão bệnh tử, đời người ai mà ko trải qua. Ừ thì bây giờ mình trẻ trung, tràn đầy sức sống và năng lượng, thế thì ngại gì mà không dấn thân, sống cho hết mình, xông pha trên mọi trận chiến. Những vị anh hùng trong chiến tranh giành độc lập tự do đất nước, những tấm gương sáng làm rạng rỡ trí tuệ và doanh nhân VN mới là những người đáng ngưỡng mộ.
1 người bình thường, mình có cách đóng góp riêng của mình, nhỏ nhoi và lặng lẽ, như chú chim non nhỏ lặng lẽ cất tiếng hót góp âm thanh, như chú ong tạo mật ngọt góp mùi vị, như những bông hoa tươi góp sắc màu cuộc sống, hay như những áng mây trôi lững lờ che ánh nắng nóng mặt trời trong những ngày chói chang…
9.
Hơn 22 tuổi, mình tin rằng mình có thể làm được rất nhiều thứ.
Mình luôn đi theo tiếng gọi của trái tim, theo ánh sáng của trực giác phát ra từ sâu thẳm tâm hồn. Có lẽ mình ko cần tất cả mọi người xung quanh tin và ủng hộ những việc mình làm, vì đôi lúc họ có thể cho là ngoài tưởng tượng và khó thực hiện…nhưng những bước chân vững chãi trên đường đời sẽ là bằng chứng tốt nhất cho thấy mình đã đi đúng hướng. Và mình tin, với mong muốn vươn đến chân thiện mĩ trong tâm hồn, mình sẽ không đi lạc. Mình luôn sẵn sàng để hi sinh bản thân vì đó là 1 vinh dự để đóng góp thêm cho cuộc sống tuyệt đẹp, cho tạo hóa đã ưu ái tạo ra và dung dưỡng mình.
Với những suy nghĩ trên, mình ko trông mong ai cũng có thể hiểu hết. Chỉ cần bạn dành thời gian và kiên nhẫn đọc hết được bài này, đã chứng tỏ là bạn 1 người chững chạc và có suy nghĩ chín chắn trưởng thành. Dù bạn là ai, mình hi vọng và luôn mong muốn bạn luôn hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Thành công ở đây ko phải bó hẹp ở việc đạt được nhiều vật chất, đơn giản là thực hiện được những mong muốn của bạn. Bạn xứng đáng được hạnh phúc thật nhiều.
Và mình muốn nói với bạn, hãy nhắm mắt lại, tập trung để cảm nhận từng tế bào sống đang sinh sôi nảy nở trong cơ thể, cảm nhận từng nhịp đập đều đặn của trái tim, và nguồn không khí đang hít vào cuống phổi.
Còn gì hạnh phúc hơn là có 1 cơ thể khỏe mạnh và các giác quan cảm nhận hết được những điều tuyệt vời của cuộc sống?!
Bạn hãy nhắm mắt lại và hít thở thật sâu với 1 cảm giác sảng khoái.
Nhắm mắt lại để nhìn thấy,…
…„ Love is all around“

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

The reasons why I love school


01:44 9 thg 5 2009Công khai7 Lượt xem 0
This is the reason why I love school
schooltime
Hic, 2 con sâu làm rầu nồi canh, hơi bị xui, Marketing vật vã thiếu 3 điểm thì được 1: 87/100. Học kì trước dư, tới 98/100, sao thầy ko...đắp qua học kì này cho em, huhu. Front Office thì thiếu...nửa điểm 11,5/13 ( 12 là được 1). Buồn 5 phút, rồi lại cố gắng, sang trang mới, phải cố gắng hơn. Phát hiện ra câu nói chung của thầy cô với mình : " Here are your results, nice/excellent/ outstanding as always. Chỉ vì 2 chữ " As always" này mà em sẽ cố gắng làm thầy cô luôn tự hào.

Và thật sự, thầy cô là những người tuyệt vời nhất. 4 học kì môn tâm lí học, môn tự chọn. Học quản lí cái khó nhất là...quản lí con người, cho nên, hiểu nhau 1 tí sẽ dễ làm việc hơn :) Học quá hăng, bài thi cuối cô cho...103/100 điểm, hihi, lạ mà vui ghê, mấy đứa bạn thì lắc đầu. Cám ơn cô, vì đã dành thời gian để đọc 7 trang giấy dài của em về các mẫu chuyện riêng, các nhà tâm lí, các hiện tượng tâm lí, và ...các căn bệnh tâm thần.
psycho
Và cô giáo dạy môn Customer relationship Management, nói chung kinh doanh mà ko có khách hàng thì...có mà ngồi ngáp. Cô rất khó tính, bị mọi người than vãn, nhưng cô rất giỏi và chuyên nghiệp, phục cô lắm. Cũng có lẽ vì trông mình hợp nhãn cô, nên cô cho qua suôn sẻ
Customer relationship management
Và cuối cùng là...kết quả của 1 cuộc càn quét của 1 tập đoàn khách sạn lớn của Mĩ, ở Vienna có 4 cái, 1 cái nổi tiếng toàn là nơi ở của các vị tổng thống, thủ tướng, chủ tịch nước (Bác Minh Triết hồi hè 2008 qua cũng ở đó), và các ngôi sao nổi tiếng: Michael Jackson, Billy Joe... Sau khi tiến hành kiểm tra IQ bằng 1 bài trắc nghiệm gần 1 tiếng trong vòng 1 tuần để chọn ra các " cháu" cho " Lớp mầm non năng khiếu", sẽ qua thêm 2 vòng tuyển, và sau đó được huấn luyện thêm 1,5 năm để tung ra làm giám đốc quản lí. Sát với chả hạch để rốt cuộc còn có 3 cháu. Có điều, mình phải đi Singapore hay Hong Kong. Ở đó thì gần nhà hơn, nhưng mà hic, ở đây thì gần những người mình yêu...Sao đây...
Starwoods

Vienna, tình yêu của ta.

Có lẽ đây là entry trước entry cuối cùng trước khi khép cuốn nhật kí cá nhân đáng yêu này lại.
Sẽ có những thay đổi lớn...
Nhưng việc học thì luôn như dự định, và tình yêu của ta vẫn thế. I'm always there for you, my dear...

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2009

Một bữa tiệc cho tâm hồn


08:13 2 thg 5 2009Công khai4 Lượt xem 0
Hôm nay là thứ Sáu 1.5, ngày quốc tế Lao động, đường phố vắng vẻ yên ả có lẽ 1 phần vì nhiều người đã ra ngoại ô thưởng thức 1 cuối tuần dài. Đi dạo hơn tiếng rưỡi để đón lấy làn gió trong lành, ánh nắng dịu nhẹ cùng sự yên ả ít thấy của 1 thành phố lớn bận rộn, rồi về với căn phòng thân yêu, nơi chậu hoa lan bên cửa sổ đang đong đưa cười đùa trong tình yêu dịu dàng của anh gió và không quên phô bày sắc đẹp dưới sự chúc phúc của ánh mặt trời. Việc đầu tiên tôi làm, như thường lệ vẫn là ngồi vào máy và tiếp tục học tập. 1.5 là ngày quốc tế lao động, nghĩa là vào ngày này thì nên lao động nhiều hơn ngày bình thường. Tôi thường cố tránh dùng chữ „ phải“ mà thay vào đó là chữ „ nên“. Vì „phải“ giống như 1 sự cưỡng ép trói buộc con người ta vào lề thói khuôn khổ có sẵn, còn „nên“ thì như đưa ra 1 sự lựa chọn dựa trên ý thức và tự giác. Mà thường cái gì con người ta tự chủ hay kiểm soát được sẽ khiến họ thấy thoải i và hào hứng hơn. Nhưng có lẽ buổi chiều nay hơi đặc biệt 1 tí, tôi sẽ không ngồi gõ mấy dòng code để „ nói chuyện“ với máy tính, hay đọc những bảng kế toán tài chánh, mà thay vào đó sẽ làm 1 bữa tiệc nhỏ cho tâm hồn bằng vài dòng viết ngắn. Tôi không dám nói nhiều nói i về ý nghĩa cuộc sống hay hạnh phúc - thứ mà loài người vất vả đi tìm cho mình từ thuở xuất hiện. Vì đó là những phạm trù siêu hình học cấp cao – „một sự vật có có không không, một sự vật vừa là nó vừa không là nó, một sự vật vừa xuất hiện vừa đang biến đi“, và tùy mỗi người mà đặt nó vào thế gii vật chất hay tinh thần thì cuộc sống hay hạnh phúc cũng đã khác nhau rất nhiều.
Chỉ là, dựa trên những sự việc tôi từng chứng kiến và tự trải nghiệm, tôi chỉ xin nhắc qua 1 khía cạnh nhỏ bé của cuộc sống: mối quan hệ giữa Tình yêu - Hạnh Phúc – Đau Khổ và Thỏa Mãn dưới góc nhìn hạn hẹp của 1 đứa trẻ đang bi bô những bài học về cuộc sống.
"Tình yêu - tình yêu liệu có cao cả và đáng mong ước? Tình yêu đáng mong ước, là điều ai cũng biết! Còn tình yêu có cao cả không? Thì đó vẫn là cuộc tranh luận chưa có hồi kết của loài người."
Để gõ cửa mối quan hệ Tình yêu – Hạnh phúc – Thỏa mãn, tôi muốn bắt đầu bằng 1 nền tảng thực tại đầu tiên: đó là vật chất, điển hình là thân xác của con người.
i tin: „Tình yêu không phải là tình dục! Tiền đề đó nên hiểu như mệnh đề X bằng X; và X không phải bằng Y. Nhưng tình yêu được bắt đầu từ thị dục của thân xác, là khi 1 người bị thu hút lần đầu bởi vẻ ngoài cân đối khỏe mạnh của người khác. Điều đó suy cho cùng là bản năng duy trì nòi giống của quá trình chọn lọc tự nhiên để tạo ra dòng giống tốt hơn, nhiều gene trội hơn ( ở đây tôi xin mạn phép ko nói đến tình yêu đồng gii, vì tôi chưa có đủ hiểu biết cần thiết).
Con người được cấu thành từ tâm hồn và thể xác, nên, hạnh phúc trọn vẹn của con người là hạnh phúc ở đó nó thỏa mãn tâm hồn và thể xác cùng lúc - gii phóng tinh thần và gii toả cơn khát của thân xác.
Uhm, tôi nhận thấy, nhiều khi hạnh phúc của con người có nguy cơ bị kéo xuống làm chức năng thoả mãn lạc thú thân xác, bởi lẽ thân xác là 1 thực thể hữu hình đang tồn tại và tạo ra hiệu ứng tức thì sau khi hành động và nhiều khi có thể cân đong đo đếm. Thỏa mãn những khoái lạc của thân xác là thứ mà có lẽ hầu như ai cũng giống ai : ăn ngon mặc đẹp, tiền tài, địa vị, danh lợi, quyền lực, hay gii hạn trong chủ đề này đó là thỏa mãn sắc dục. Còn thỏa mãn về tâm hồn ư, cái đó nghe có vẻ xa xôi và khó nắm bắt, lại tốn nhiều thời gian để con người tự ngồi lại xác định đâu là tâm hồn mình, huống hồ lắng nghe và thỏa mãn nó là cả 1 quá trình lâu dài.
Nên, con người ta thường chọn những thỏa mãn thấy được trước mắt, đó là thỏa mãn về thể xác.
i không cho rằng cảm giác thỏa mãn vật chất đồng nghĩa với hạnh phúc. Một cuộc chè chén no say bí tỉ vui vầy bên chiến hữu nhưng có thể khiến đầu óc ta sau đó mụ mị, cơ thể suy nhược. Một cuộc hoan lạc xác thịt mà không có tình yêu có thể để lại sau đó cảm giác ngượng ngùng, tội lỗi, xem thường người khác và xem thường cả bản thân.
Con người vẫn thường nhầm lẫn giữa thỏa mãn và hạnh phúc, đó là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Sở dĩ có sự nhầm lẫn ấy là bởi con người quan niệm về hạnh phúc dựa trên cảm giác chủ quan của số đông, dựa trên thế gii vật chất với những „ chuẩn“ như tôi vừa nói ở trên. Ông ấy có chức vụ to, nhà biệt thự mặt tiền, xe xịn, vợ quí phái, con cái đùm đề, và nhiều người ghen tị. Vâng, ông ta có lẽ thỏa mãn, nhưng tôi ko chắc ông ta hạnh phúc. Nếu như đó là đồng tiền không chính đáng, thì thương thay cho ông ta luôn phải dối vợ con, lừa đồng nghiệp, đút trên lót dưới, đeo nhiều mặt nạ khác nhau để đối phó với thế gian trăm con mắt dõi theo và chực chờ lúc ông ta sẩy miệng, nên ông ta luôn nơm nớp lo sợ bị phát hiện. Còn nếu như đó là đồng tiền chính đáng thì đó cũng là những đêm thức trắng vì bản kế hoạch kinh doanh phức tạp, những ngày quên ăn cơm vì bàn luận bản hợp đồng dang dở, những cái gác tay lên trán ko ngừng suy tính khi đã quá nửa đêm, những nguy cơ phá sản vỡ nợ luôn lấp ló, và là những tiếng thở dài của người vợ và những đứa con bên mâm cơm vắng người chồng, người cha....Tuy nhiên ở trường hợp này ông ta có thể có hạnh phúc nếu như làm việc là 1 đam mê và có 1 gia đình hiểu và yêu thương mình.

Vì thế, hạnh phúc không phải là cảm giác thỏa mãn thuần túy và nhất thời. Thỏa mãn là một khái niệm thuộc bản năng. Nhưng hạnh phúc không phải là một khái niệm thuộc bản năng, hạnh phúc là một khái niệm văn hóa ! Muốn biết mình hạnh phúc hay bất hạnh, con người phải có được các nền tảng văn hóa hay những kinh nghiệm về hạnh phúc.
Nhưng có ai vẫn quan tâm nếu thỏa mãn vật chất đó là hạnh phúc hay ko ?
Anh ! Anh nghĩ gì khi bảo là : anh sống …thoáng. Thoáng là gì hả anh ? là lờ đi những giá trị hạnh phúc của tinh thần, những khái niệm về tình yêu của tâm hồn, và chỉ để thỏa mãn bản năng xác thịt đang kêu gọi, với 1 người mà anh ko xác định là người yêu của mình. Đó chỉ là 1 ví dụ điển hình của thế gii mà tôi đang sống, nơi mà điều đó đã trở nên quá đỗi bình thường và còn là cả 1 ngành 1 công nghiệp đứng sau. Ừ thì Tây hóa, Tây là phải thoáng, anh nhỉ ?! Tôi ko có ý định trách ai cả, tôi bao dung và cố hiểu rằng mỗi người có 1 quan niệm sống khác nhau dựa trên cách người ấy định nghĩa về cuộc sống : tâm hồn hay vật chất, hay 1 sự kết hợp dung hòa.
i đồng ý với câu “Không có tình yêu, tình dục sẽ trở nên chán ngấy trong thỏa thuê nhơ nhớp, và khi không đi đến tình dục tình yêu sẽ chẳng thỏa lòng khi chưa đạt đến tột đỉnh lòng ước ao.” Vì thế, tình yêu không nên chỉ dừng lại ở cuộc tát cạn lẫn nhau trong lạc thú của thân xác, mà nên là 1 sự hướng tới triển vọng của tương lai.
Phải rồi, hạnh phúc chính là khi con người nhận ra được lợi ích về tương lai, về triển vọng sống. Còn gì hạnh phúc hơn khi 1 người con trai i với bạn : « Anh nhìn thấy em trong tương lai của 2 ta, nhìn thấy em là mẹ của các con chúng ta, và như thế anh nhìn thấy chúng ta cùng sống chan hòa dưới 1 mái nhà tràn đầy tiếng cười của tình yêu và mưu cầu hạnh phúc cho người mình yêu, cho gia đình và những người thân xung quanh. Mình làm được mà, phải không em ».
i chợt nhớ tới những câu nói của các vĩ nhân :
Yêu là muốn cho người yêu thực hiện được nhân vị của mình” (Mounier)
Tình yêu chân chính muốn đối tượng yêu hưởng điều tốt đẹp”(Umberto Eco)
Và tôi cảm động, tình yêu của người con trai ấy là 1 thứ tình yêu chân thật, cao cả và thật đáng ngưỡng mộ !
Anh khiến tôi nhận ra, tình yêu là vượt qua cái i vị kỷ để hòa nhập với người mình yêu. Sẽ chưa có tình yêu khi người ta còn rụt rè hay tính toán cân đong đo đếm và khư khư ở trong gii hạn an toàn bản thân. Tình yêu nên là khát vọng dấn thân để hướng về người mình yêu một cách toàn diện và trọn vẹn.
Hồi nhỏ thỉnh thoảng về quê ngồi trên bờ ao câu cá, tôi hay quan sát những đám bèo hoa dâu trôi bồng bềnh trên dòng sông nhỏ uốn lượn hiền hòa. Tôi tự hỏi, tại sao những cá thể bèo đơn lẻ lại tìm thấy nhau, gặp nhau và kết hợp lại như thế. Có phải do dòng nước cuộn trào đẩy xô ? Đúng thế. Nhưng đó chỉ là ngoại cảnh bên ngoài. Nhìn kĩ thì tôi thấy những lá bèo ấy trông thật giống nhau đến kì lạ. Bạn có thể cười i và nghĩ, bèo thì vẫn là bèo, làm gì có phân biệt. Tôi nghĩ là có, khác nhau về hình dáng, kích thước, cấu trúc xốp và hệ thống mao mạch thẩm thấu bên trong. Tôi nhận ra rằng những cánh bèo trong 1 đám ấy giống nhau về kích thước hình dáng, và cấu trúc bên trong cũng gần tương tự nhau. Có phải chính vì thế nên chúng mới cùng sóng sánh trên mặt nước với cùng 1 tần số giống nhau để rồi lần hồi tìm đến với nhau hay sao? !
Và như thế tôi suy ra về những người yêu nhau tìm gặp được nhau… !
Trong cuộc sống, người ta thường hay đi tìm “một nửa”. Sẽ được bao lâu nhỉ, có thể rồi lại cũng xé ra đi tìm một nửa khác... Vì vậy nói cho nó lãng mạn về “một nửa” của mình, chứ thật ra không ai là “một nửa” của ai. Nhưng những lá bèo vậy, chẳng cái nào là 1 nửa của cái nào. Chỉ là hai vũ trụ, hai bầu trời, hai tâm hồn chứa đầy những điều khác biệt. Chính cái I đã ngăn cách giữa người với người!
Có bao giờ bạn thấy mình hòa nhập với đất trời thiên nhiên như những nhà sư thiền định ? Tôi thì thỉnh thoảng, ko phải vì tôi mạo muội nhận mình là 1 nhà sư ( tất nhiên cũng không muốn vì còn phải lấy chồng và « make baby », hí hí) Mà bởi vì tôi học được rằng, khi con người trải lòng thương yêu nhiều hay người có trực giác tâm linh mạnh cũng có thể hòa nhập với những người khác để hiểu được tâm của nhau một chút, tôi gọi đó là đồng cảm. Bỏ qua việc các nhân vật trong truyện « 7 viên ngọc rồng » nói với nhau toàn bằng thần giao cách cảm, đó là năng lực siêu nhiên, mà biết đâu là do họ quá yêu nhau ^^.
Và tôi tin, nhiều người trong số các bạn cũng có được cảm giác này, đó là khi bạn yêu thương ai nhiều quá cũng có thể vượt qua cái i riêng, hiểu được tâm của nhau, hay gọi nôm na là “hiểu lòng nhau”.
Khó mà hạnh phúc khi chúng ta cố tình xác lập cảm giác thỏa mãn của mình trên cơ sở « Sự Hơn Người ». Vì nếu là hơn nhau về tâm hồn, thì chẳng có cái tiêu chuẩn nào để so sánh, mà mỗi việc nghe thấy khái niệm này thôi cũng khiến nhiều người cười khẩy vì nó quá trườu tượng. Còn nếu ganh đua nhau về vật chất thì đó là 1 hành trình không có hồi kết, dựa trên " Qui luật phủ định của phủ định " mà nôm nay ông bà ta có dạy" Núi cao còn có núi cao hơn". Con người ta ngay khi có được thật nhiều nhưng vẫn có lúc tự nhìn lại và hỏi mình: " Ồ lạ thật, ta đã được thỏa mãn, tại sao, ta vẫn chưa hạnh phúc ? Có lẽ vì đó mới chỉ là thỏa mãn chênh về vật chất và do thỏa mãn là không có điểm dừng, thỏa mãn cơ bản sẽ đưa lên thỏa mãn tầng cấp cao và rồi đòi hỏi thỏa mãn ngày càng nhiều hơn...Cho đến khi con người đầu hàng vì mệt mỏi và gục ngã vì những ngón tay ngắn cũn của kiếp người không với tới được vầng hào quang vô tận của vũ trụ thời gian.

Thế nên, hạnh phúc chỉ nên tạo trên nền tảng con đường đi đến hạnh phúc là đúng đắn và tâm hồn con người yên ổn. Mà bản chất sự yên ổn của con người chính là người ta tin tưởng và tìm thấy sự tốt đẹp trong những người xung quanh, ở người mình yêu; rồi từ đó xây dựng cho mình cảm giác hạnh phúc và thái độ nguyên tắc đạo đức trong xã hội chung sống.
Và 1 trong những công cụ đi tìm hạnh phúc là Tự do : Tự do bên ngoài như nhân quyền dân quyền, và quan trọng hơn nữa là tự do bên trong mỗi người, đó là khả năng tự gii phóng để đảm bảo tương lai hay tạo ra triển vọng. Tự do là sự dịch chuyển song song giữa ý nghĩ và hành vi. Để có được sự dịch chuyển đó thì không gian tự do bên trong và không gian tự do bên ngoài phải thống nhất với nhau.
Tự do là khi sau 1 ngày làm việc học tập liên tục, bạn không về nhà nghỉ ngơi mà lái xe tổng cộng hơn 150 cây số giữa đêm khuya để đến với người mình đang nghĩ đến trong đầu, chỉ để nhìn thấy người ấy cũng đã khiến bạn thấy dễ chịu. Tự do là khi cảm thấy người bạn gái đang có chuyện buồn thì mua vé tàu vào lúc 11h giờ đêm qua 1 thành phố khác chỉ để gặp và an ủi người mình yêu thương. Theo tôi, đó là sự tự do mẫu mực cả về bên ngoài lẫn bên trong.
Tự do là công cụ đạt tới hạnh phúc bền vững. Nhưng trong đầu tôi lại nảy ra 1 khái niệm mâu thuẫn vẫn thường nghe bên tai : « Hạnh phúc mong manh ». Rốt cuộc là sao, hạnh phúc là bền vững hay mong manh ?
Rồi i cũng ngộ ra, mong manh và bền vững là hai mặt thuộc tính của khái niệm hạnh phúc. Chỉ có điều, bền vững là một quá trình, mong manh là một trạng thái. Nhận thức về sự mong manh của những cái mình có chính là sự cảnh tỉnh ! Hãy bớt một phần hưởng thụ cảm giác hạnh phúc để giữ gìn hạnh phúc. Bởi vì, nếu như người ta hưởng thụ hạnh phúc một cách tuyệt đối thì thành thỏa mãn và đó chính là nền tảng của tự mãn, nhưng nếu như người ta không hưởng thụ hết tất cả cái vốn liếng mà mỗi một cảm giác hạnh phúc mang lại, người ta cảnh giác để giữ gìn nó thì con người sẽ có được sự bền vững của hạnh phúc.
Cho nên nhóm nhạc M2M trong đoạn kết bài « The day you went away » đã nhắc lại 1 câu hỏi kinh điển : « Why do we never know what we’ve got till it’s gone ? – Tại sao chúng ta không bao giờ biết được ta có gì cho đến khi đánh mất chúng ?
Vì thế, tôi muốn hưởng thụ hạnh phúc, nhưng sẽ luôn nhận thức về việc giữ gìn, trân trọng và luôn chăm sóc nó.
Có phải người ta chỉ còn yêu nhau chừng nào còn... khát nhau, và khi cơn khát chấm dứt thì tình yêu cũng hết. Có ai đó đã bảo tôi, người trẻ đến với nhau vì tình yêu, càng già thì sống với nhau càng thiên về cái tình nghĩa, âu cũng là hợp lí. Bởi vậy bổn phận của những kẻ trẻ tuổi đang yêu là phải tự nuôi lấy cơn khát cho mình. Tất nhiên người lớn tuổi làm được thế thì càng đáng ngưỡng mộ.
Đang gõ cọc cạch thì màn hình TV tường thuật lại trận chung kết Champions Leage giữa Arsernal và MU, và chợt thấy đúng khi ai đó ví : « Hạnh phúc là một trái bóng mình rượt bắt nhưng mỗi khi đụng tới mình lại đá đi, nên mình theo đuổi nó hoài"
Con người đam mê sống, và đó không phải là người khư khư giữ lấy trái bóng bất động cho mình, mà phải chuyền cho đồng đội hay ghi bàn vào lưới. Mội trận đá banh chỉ kéo dài khoảng 90 phút, nhưng trận cầu của đời người thì nên kéo dài i i, và trận đấu này kết thúc thì trận đấu khác lại mở ra. Ý nghĩa hạnh phúc cũng nằm ở đấy, ở giữa cuộc chơi này.
i thích những trận đấu đẹp, được hoanh nghênh là cuộc chơi trên tinh thần đồng đội, fairplay, kĩ thuật, và biết cách chơi đẹp. Ai cũng đồng ý rằng, trận đấu hay hoặc tẻ nhạt là tuỳ thuộc ở các cầu thủ chứ không phải ở trái bóng.
« Tình yêu sản sinh ra hạnh phúc, là cội nguồn của hạnh phúc », nhưng tôi cũng nghe qua « Tình yêu là trái đắng » hay « Yêu là chết ở trong lòng 1 ít… » Vì sao ?
Phải chăng, ngay khi con người mưu cầu hạnh phúc chính là con người đã lựa chọn đau khổ rồi, bởi chính đau khổ cũng là yếu tố xây nên nền móng của hạnh phúc, khi được thỏa mãn những cái khát khao.

Nếu 1 ca mổ tim giữ lại cuộc sống cho người bệnh thì ta gọi đó là thành công, còn thất bại thì lại là 1 chuyện đau lòng thay. Cũng như khi bạn yêu 1 người nào đó thật nhiều và mãnh liệt thì bạn xem đó là chốn thiên đường nhân gian, nếu tình yêu ko suông sẻ dẫn đến đổ vỡ thì lại là 1 bất hạnh lớn. Nhưng con người ta dám đánh đổi tất cả, « Thà 1 phút huy hoàng rồi chợt tắt, hơn ngàn năm le lói giữa hư vô » cũng chỉ vì 2 chữ Hạnh Phúc… !
Ích kỷ là một trong những nguyên nhân của đau khổ. Ham muốn thỏa mãn khiến cho người ta ...ghiền, rồi tạo nên ích kỷ. Tiền tài, danh vọng, dục vọng, ma túy, rượu bia, thuốc lá, sơn hào hải vị, đồ hiệu, sắc đẹp, sự xa hoa...
Khoái cảm càng mạnh chừng nào, người ta càng ích kỷ nhiều chừng ấy!
Bạn có từng đứng trên một toàn cao ốc hơn 20 tầng nhìn xuống mặt đất ? Hay từng hướng tia nhìn vào bầu trời vũ trụ trong trẻo qua 1 chiếc kính thiên văn, rõ đến nỗi bạn nhìn thấy từng ngọn núi lồi lõm trên mặt trăng... hãy tưởng tượng lúc đó bạn nhìn thấy gì và cảm thấy như thế nào ?
“Hãy để cho tầm nhìn vươn cao, vươn cao nữa. Trái đất to lớn của chúng ta lúc đó sẽ là gì trong hệ mặt trời, và hệ mặt trời sẽ là gì trong cái vũ trụ mênh mông, vô thủy vô chung? Có buồn cười không chuyện con người cứ cho mình là chúa tể của muôn loài, nhưng mới chỉ nhìn xuống từ một Toà nhà hai chục tầng đã thấy mỗi người chỉ giống như hạt vừng, hay như con kiến gió bé tí ti, có thể bị quét khỏi mặt đất trong tích tắc vì bất cứ tác động ngoại cảnh nào, như động đất, sóng thần, sập cầu? Nếu lên cao nữa, lên cao nữa nhìn xuống thì đến cả trái đất với hơn 6 tỷ người đang vật lộn mưu sinh cũng chỉ là hạt bụi. Thế nên, không biết có bõ để hối hả, sống gấp đến từng ấy? Có bõ đánh nhau, tranh giành đất đai, của nả đem về làm của riêng như ai đó vẫn quen làm? Có nỡ kinh doanh làm giàu bằng bất cứ thủ đoạn nào? Có nỡ đối xử với nhau một cách vô lương chỉ vì sự khác biệt về sắc tộc, tôn giáo hay chủ thuyết?” Có nỡ làm đau lòng người mình yêu vì sự ích kỉ bản thân? Có nên cặp kè những người bảnh bao, ăn mặc chải chuốt chỉ để chứng tỏ ta đây thật “hot” và đáng ngưỡng mộ? Có nên chiều chuộng thỏa mãn xác thịt mà quên đi các giá trị đạo đức thuần thúy đáng tôn vinh về một gia đình, tổ ấm?…
i lại nhớ ai đó đã nói (có 1 nhược điểm là chỉ nhớ câu nói chớ ít nhớ người i, haizz):
“ Có người thường sống thủy chung, say đắm một mối tình và đã yêu thì bao giờ cũng nghĩ tới hôn nhân. Những người sống cùng một lúc với nhiều mối tình thì thực chất là chưa có mối tình nào thực sự trong lòng. Như thế là đang sống nghèo chứ chưa phải là sống giàu.”
Jasper nói: Khi i yêu nhân loại i chung, tôi chưa yêu, nhưng chỉ khi i yêu một người duy nhất, tình yêu mới mang ý nghĩa
“Kẻ yêu một người là kẻ yêu nhiều nhất” Hạnh phúc thay cho kẻ ấy!
Tạm kết.
Thỏa mãn không phải là Hạnh phúc. Hạnh phúc trọn vẹn của con người là sự gii phóng tinh thần và gii toả cơn khát của thân xác. Hạnh phúc là sự kết hợp giữa mong manh và bền vững, nơi mà bền vững là quá trình và mong manh là 1 trạng thái, nên cần vừa hạnh phúc, vừa biết giữ gìn hạnh phúc. Và tự do là 1 công cụ đắc lực trên hành trình đi tìm Hạnh phúc, gồm có tự do bên ngoài và tự do bên trong mỗi con người. Tình yêu là đáng mong ước. Khi tình yêu lên tiếng thì những thứ khác im bặt. Khi nào con người không còn giấu mình trong vỏ ốc mang tên "TÔI", sẵn sàng dấn thân vì người mình yêu, và biết tạo ra triển vọng dịch chuyển đến tương lai, thì đó là 1 người biết yêu đúng cách. Tình yêu sản sinh ra hạnh phúc, nhưng cũng là đau khổ, và đau khổ sinh ra do sự ích kỉ...
Ôi Tình yêu – Hạnh phúc - Đau khổ - Sự Thỏa Mãn…vẫn còn mãi là những cái trở mình của thời gian, tiếng thở dài của lịch sử loài người, tiếng rên rỉ của những kiếp chúng sinh…khi mà con người ta vẫn chưa thoát ra khỏi i I cố hữu, chưa biết sử dụng hết sức mạnh của yêu thương, niềm tin vào lẽ phải, vào cái đẹp, lòng khoan dung và vị tha trong cuộc sống...

Những dòng suy nghĩ trên là đúc kết từ kinh nghiệm của những vĩ nhân tiền bối đi trước, ghi chép lại xúc cảm của những con người đáng tôn quí sống có trách nhiệm với thời cuộc, tham khảo và nghiền ngẫm những ý kiến luận thuyết của họ, sau đó tự chiêm nghiệm - nhìn nhận bản thân, quan sát cuộc sống xung quanh để tự mình rút ra những bài học cho bản thân, vì không ai giống ai cả.
Có thể sau khi đọc, sẽ có người cười nhếch mép và phủi tay: “ Tầm phào”, có người i …” Dở hơi i ngửa”, có người lẩm bẩm: " Con nít học đòi làm người lớn", có người hờn giận vì cảm thấy bị đụng chạm, có người đặt 1 dấu hỏi lớn trong đầu, có người suy nghĩ tiếp, nhưng tôi tin sẽ có người hiểu điều tôi muốn nói. Ờ thì cho xin nhắc lại chữ “đồng cảm” và “hiểu lòng nhau”...

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2008

Merry Christmas 2008


"Thêm 1 mùa giáng sinh xa nhà, chính xác là bao xa thì google map nó cũng ko tính được.
Sáng ngày 24 dậy sớm đi mua quà cho mọi người, về gói gém cẩn thận, và còn tự làm thiệp.
12 h vác đồ đến nhà bạn giúp chuẩn bị tiệc hoành tráng.
5 h tiệc mới bắt đầu. Khai vị bằng những cốc champagne sủi bọt. Bà ngoại ( nuôi) đem ra 1 chai champagn bà đã ủ...10 năm, ko ai dám mở hay lắc vì sợ nó nổ. Chị nuôi đội mũ bảo hiểm đứng xa 3 mét. Bà hỏi đùa ai cũng có bảo hiểm rủi ro hết rồi chứ.
Trong bầu không khí căng thẳng, nắp rượu bật ra. Trái với dự đoán, chai rượu không có 1 tí bọt, uống như nước nho ép, thế là phải cứu nguy bằng mấy chai con. Sau đó khai vị bằng món cá hồi xông khói. Món chính cho buổi tối hôm nay là món Raclett của Thụy Sĩ ( chớ ko phải là pháo bông rocket), giống như cái lẩu nướng của VN mình, bỏ đồ lên cái mâm nướng ăn tại chỗ, rất chi là ngon. Mình nướng đủ thứ: tàu hủ, thịt gà, thịt xông khói, trứng, xúc xích các loại, rau củ, phomat...trong không khí đầm ấm yêu thương ruột thịt ( mặc dù ko phải là ruột thịt). Sau khi ăn xong, mọi người cùng hát các bài thánh ca, hát chính hát bè và cả...hát nhép ( là mình). Chị gái làm ca sĩ opera nên giọng hay vật vã. Sau khi hát xong thì mọi người cùng mở quà, ai cũng nhận được nhiều quà, mình cũng thế, được cái phiếu mua quần áo, và nhiều thứ đáng yêu khác. Vui ơi là vui. Sau đó mọi người cùng ăn bánh kem ( mình tự mua chứ ko tự làm) và chơi trò chơi. Sau đó cùng chụp hình tự sướng và ngồi quây quần kể chuyện cho nhau nghe.
Đêm trước giáng sinh kết thúc lúc 9h tối để bà còn đi ngủ và chị ngày mai đi làm.
Sau đó mình đến chỗ khách sạn, trong nhà hàng có nhiều khách, quầy bar thì ít hơn, ngồi đó tới hơn 12 h về nhà vì thấy buồn ngủ lạ. Ngủ 1 giấc đến 8 h sáng thì thấy là mình quên treo cả vớ lên, ông già Noen đêm qua chắc ko có vớ để bỏ quà vào nên sáng nay ngủ dậy ko có quà của ông già Noen. Tự an ủi dù sao nhà cũng ko có ống khói, có để vớ thì ông cũng ko trèo vào được.
Sáng nay, 25-12, ko khí im ắng bao trùm cả thành phố. Lái xe dạo 1 vòng, thì nơi nào cũng vắng tanh. Tất cả các siêu thị, nhà hàng đều đóng cửa. Hôm qua toàn ăn thịt là thịt, hôm nay định mua tàu hủ/ đậu phụ về...dồn thịt ăn mà ko có, đành phải qua nhà bạn ăn tiếp, vì đồ ăn hôm qua còn nhiều.
Đi trên đường chỉ có mỗi 1 mình, cảm giác như mình là nhân vật chính của 1 bộ phim hành động, hay cảm giác như con đường được xây dựng chỉ để mình đi. Lòng thấy yên tĩnh lạ thường.
Đèn đỏ.
Bỗng dưng tuyết rơi dưới trời nắng đẹp, radio phát mấy bài giáng sinh classics, khung cảnh lãng mạn khiến mình mê say con gà tây, tiếc là ko có máy ảnh Kodak ghi lại những khoảnh khắc, mở cửa kiếng đưa những ngón tay búp măng ( mèo khen mèo dài đuôi) ra chạm vào những bông tuyết( là những tinh thể H2O tinh khiết kết tinh có tỉ khối riêng d=1), một cảm giác rất Mc-Donald ( bên đây cái đó phổ biến hơn, chưa vào bao giờ nhưng lũ bạn mở miệng ra thì cứ Mc Donald, hình như vì đó là công ti mẹ của máy quả táo Mcbook...).
Quay sang bên cạnh thấy có 1 anh mắt vàng tóc xanh, à ko, tóc vàng mắt xanh chạy chiếc C-class 630 AMG động cơ chữ V kép 12 xilanh tốn 17 lít xăng cho 100 km, tăng tốc lên 100km/h trong 4,6 giây. Thời buổi kinh tế khó khăn, tuy xăng dầu có giảm còn 34 $ 1 thùng nhưng anh cũng ko nên hoang phí thế. Anh đang nhìn mình, từ từ gỡ kiếng đen Ray-ban ra, vuốt lại mái tóc Head & Shoulder và cười thật tươi với hàm răng Close-up làm choá ánh mặt trời vào đôi mắt nai của mình. Mọi thứ diễn ra rất trình tự bài bản như minh tinh điện ảnh trong 1 phân đoạn của loại phim thần tượng Đài Loan. Cũng may mình đã được huấn luyện qua các tình huống thế này nên vẫn bình tĩnh đáp trả bằng 1 nụ cười mỉm tỉnh bắp rang bơ. Trong bụng thầm nghĩ, nếu như là ở VN và 2 đứa đang chạy xe máy, có lẽ anh đã đi theo dàn hàng đôi cù cưa như đám con trai ở nhà vẫn làm, tiếc 1 phút.
Thế là gần hết 1 năm, ngày 28 này mình sẽ qua Bratislava ăn tết. Năm nay bên đó tổ chức lớn, có cả phóng viên VN sang quay hình. Tất niên ở đây tổ chức muộn hơn. Bỗng nhớ câu ông bà ta nói: " tháng giêng là tháng ăn chơi..."

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2008

Bill Gates và những chuyện sau cánh gà


Đoạn viết trích trong sách " Những âm mưu hủy diệt Bill Gates". Là 1 tấm gương vĩ đại về sự thành công vượt bậc và những nỗ lực làm việc ko mệt mỏi, 1 " bộ óc vĩ đại", một nhà chiếc lược tầm cỡ, và nhiều năm là người giàu nhất thế giới. Người hâm mộ ông có thể sử dụng tất cả những danh từ hoa mĩ nhất để kể về ngưởi đàn ông phi thường này. Và tất nhiên bên cạnh đó, cũng có những đối thử cạnh tranh, những người ghen ghét với Bill Gates. Họ tìm mọi cách để hạ thấp Bill gates và mỉa mai ông.
Nhưng dường như đế chế " Microsoft" dưới sự dẫn dắt của Bill Gates thực sự vững chãi và hùng mạnh, vô hình trung những cuốn sách " Phản Bill Gates" ( Anti-Billgates) chỉ khiến người ta càng khâm phục 1 con người vĩ đại, một tấm gương vĩ nah6n chói sáng của thế kỉ 20, ko những về tài năng kinh doanh, tầm nhìn mà còn về đạo đức và lòng nhân đạo.
Đọc đoạn trích này cũng để thấy thành công phải trả giá như thế nào:
Entry này khô khan và dài nên nghiêng về cho những người yêu công nghệ và thích Bill Gates:

Bill Gates và những câu chuyện sau cánh gà


Tại thung lũng Silicon, mọi người đặt không biết bao nhiêu là những cái tên không lấy gì làm hay cho Microsoft. Có một hình ảnh được ví von phổ biến nhất dành cho Microsoft là Borg, đội quân trong phim truyền hình nổi tiếng Star Trek.
Scott McNealy, một trong số "cây đại thụ" của làng công nghệ thế giới, từng phát biểu với tờ Newsweek hồi cuối năm 1996 như sau: “Có hai phe phái. Những người ở Redmond, sống ở con tàu vũ trụ Death Star trong bộ phim Star Wars, là biểu tượng của cái ác, và phần còn lại là chúng ta, những kẻ nổi loạn - phe tốt”.
Và nếu Bill Gates thực sự là “Darth Gates” - nhân vật Darth Vader trong phim Star Wars như McNealy thường nói, thì điều đó có nghĩa McNealy chính là Luke Skywalker - con trai của Darth Vader, trong cùng bộ phim, người cầm đầu những kẻ khố rách áo ôm của mình vào trận. Scott McNealy - Giám đốc điều hành Sun Microsystems và Eric Schmidt - Giám đốc Google - cũng có chiều hướng xem Microsoft là kẻ xâm lược, dù chí ít ông cũng giới hạn việc so sánh của mình một cách thực tế hơn, ngay trên hành tinh của chúng ta.
Schmidt nói về Microsoft trong bài phát biểu cũ kỹ đã đọc hàng trăm lần vào năm 1996 như sau: “Họ giống như đội quân Mông Cổ ngày xưa. Họ tấn công bằng sóng chiến binh, lớp lớp, tất cả đều có thể hy sinh”. Microsoft có thể bắt nhân viên làm hàng trăm giờ một tuần cho đến khi không còn ai làm việc, nhưng bù lại công ty có một nguồn bổ sung lính mới vô hạn khoảng 15.000 hồ sơ xin việc mỗi năm. Schmidt phải thừa nhận: “Không thể đánh bại Microsoft bằng chiến tranh tiêu hao”.
Một hình ảnh ví von phổ biến dành cho Microsoft là so sánh tập đoàn này với Borg, một đội quân trong phim Star Trek. Một phần vì Star Trek quá phổ biến trong giới yêu thích các thể loại phim này và một phần vì sự so sánh dường như quá đúng. Borg là một nền văn minh thần thoại của những sinh vật có thể hoán đổi cho nhau và không biết đến khái niệm mệt mỏi. Những sinh vật này tập hợp thành một khối thống nhất, nhận lệnh từ bộ não trung ương qua một phần cứng gắn trong não chúng.
Borg di chuyển trong vũ trụ như những khối kim loại khổng lồ không thể xuyên thủng, ngốn ngấu tất thảy những gì nằm trên đường đi của nó. “Chúng ta là Borg đây” - nó thông báo như thế khi va vào những phi công lái con tàu không gian Enteprise trong phim First Contact. “Hạ khiên xuống! Nộp tàu đi! Chúng ta sẽ bổ sung đặc trưng sinh học và công nghệ của các người vào của chúng ta. Nền văn hóa của các người sẽ được sử dụng để phục vụ chúng ta. Kháng cự cũng vô ích!”. Một khi đã trở thành bộ phận của hệ thống, tự do sẽ không còn nữa mà được thay thế bằng sự tận tụy với não trung tâm của con tàu. Máy bay không người lái có thể trì độn giống như một người máy, nhưng Borg là một kẻ thù cực kỳ ghê gớm vì bộ não thuộc thuyết hình người của nó có thể học và tự điều chỉnh, phá vỡ mọi thủ đoạn mới mà con người lừa nó.
Những kẻ ở Redmond có thể rất bực tức với những lối so sánh như vậy, nhưng những người trung thành với Microsoft cũng chẳng kém, họ có chiều hướng vay mượn những thuật ngữ quân sự để mô tả đối thủ cạnh tranh mình. Ngày 7/12/1995, Gates tuyên bố Microsoft là một công ty Internet, khi đó, ông đã coi Microsoft là nước Mỹ và Netscape là nước Nhật.
Vào lễ kỷ niệm 54 năm trận đánh bom Trân Châu cảng, ông lặp lại lời Đô đốc Nhật Yamamoto: “Tôi e rằng chúng ta đã đánh thức tên khổng lồ đang ngủ”. Trở lại trụ sở Microsoft, đội quân này đang làm việc cật lực đến nỗi không có thì giờ để xem truyền hình cáp. Cuộc chạy đua marathon này được dựng lên cho giới báo chí cũng như giới phân tích ở Wall Street xem. Thế nhưng thông điệp của Bill Gates vẫn được truyền với hiệu quả nhanh như máy cho 20.000 nhân viên của công ty. Bài phát biểu của Gates được gửi qua e-mail cho tất cả nhân viên. Nhân viên sau đó còn nhận được một băng video của Gates thông qua mạng nội bộ.
Thomas Reardon - người đã làm cho toàn bộ nhân viên của Microsoft đóng vai trò quan trọng trong bước chuyển dịch sang Internet - phát biểu như sau: “Nhiều khi mọi người có chiều hướng so sánh Microsoft với chiếc tàu chở dầu cực lớn nhưng điều đó không đúng. Chúng tôi là một đội xuồng máy tốc độ cao - một đội thuyền tuần tiễu (PT) - không phải lúc nào cũng chạy cùng một hướng. Do đó, khi Bill đứng lên và phát biểu: Internet là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi thì ông đã chấm dứt mọi chuyện tranh cãi om sòm. Ý nghĩa của bài phát biểu, ít nhất trong nội bộ công ty, là nó lái mọi con tàu, định hướng cho mọi con tàu PT đi đúng hướng”.
Ở các công ty khác, mọi người thường chia thành nhiều phe. Họ sẽ cằn nhằn trong các buổi tập hợp đột xuất ngoài hành lang, tranh luận về tính khôn ngoan của chỉ dụ này từ phía giới lãnh đạo. Tuy nhiên, tại Microsoft, khi Tổng tư lệnh đứng lên ban công ra sắc lệnh thì các con chiên ngoan ngoãn tuân theo. Ngày nay Microsoft là một công ty Internet, và Internet sẽ thâm nhập vào mọi khía cạnh kinh doanh của công ty. Bộ não vĩ đại (Bill Gates) đã tuyên bố điều đó, cho nên bây giờ toàn bộ mọi người đều cùng một tiếng nói chung rằng, kiếm ăn bằng Internet là ưu tiên số một của Microsoft.
Nếu có tay ký giả nào đó đến Microsoft để phỏng vấn một nhân viên - hay thăm dò bất kỳ một thành viên nào của xã hội Borg này khi mà người này được nối với bộ não trung ương - thì không bao giờ gã đó được tự do một mình. Một ngày phỏng vấn trọn vẹn diễn ra như sau: mười phút trước cuộc gặp đầu tiên, sẽ có ai đó - sẽ luôn kè kè theo tay phóng viên - gặp gã tại một bàn kiểm tra an ninh và ra chào tạm biệt nhà báo tại xe sau cuộc gặp cuối cùng.
Thường thì đội hộ tống bao gồm một trong số hơn 400 nhân viên làm việc cho Waggener Edstrom - cơ quan quan hệ đối ngoại (PR) của Microsoft. Những người từng biết đã gọi cơ quan này là “Wagg-Ed”. Người đại diện Wagg-Ed cầm trên tay một tập hồ sơ trong đó có tên của nhà báo nọ. Trong hồ sơ là các bài báo mà gã nhà báo đó đã viết và những cảm tưởng của người khác viết về gã đó trong cuốn sổ cảm tưởng đính kèm trong hồ sơ. Người tháp tùng thông báo với nhà báo là cô ta ở đó để giúp đỡ, tạo điều kiện và cung cấp thông tin nhà báo muốn hỏi, nhưng sự thực sâu xa hơn là cô ta ở đó để theo dõi mọi thông tin đang được tiết lộ về Microsoft, và trong những trường hợp khẩn thiết, nhằm phanh lại ngay nếu thấy có xu hướng bất lợi cho Microsoft. Nếu sau đó Microsoft nhất thiết phải gọi điện bổ sung thông tin cho nhà báo thì người tháp tùng ở Wagg-Ed sẽ nghe để theo dõi.
Không giống những tay Softies (nhân viên Microsoft) trẻ khác bắt chước một cách vô thức như sếp, Reardon không vừa ngồi vừa rung ghế như Gates, nhưng có cùng một phẩm chất là không thể ngồi lâu một chỗ được. Ông ta giống như nhân vật Uriah Heep trong David Copperfield của Charles Dickens. Hệt như một vận động viên uốn dẻo, ông có thể vòng hai tay ôm lấy thân mình, xoắn hai chân lại vào chiếc ghế đang ngồi, nghịch các ngón tay, buộc chúng thành nút.
Ai cũng biết đó là nhân vật được Gates rất thích, có lẽ do cách ứng xử của ông trong những năm mà người trong cuộc gọi là “BEC” (nghĩa là Bill và EC - Hội đồng điều hành). Đó là các cuộc họp kiểm điểm về sản phẩm trong đó Gates và những nhân vật chủ chốt (trong đó có Reardon) tra hỏi các nhà quản lý dự án. Những cuộc họp kiểu đó thật nguy hiểm đối với tất cả mọi người, trừ những người rắn mặt. Nhưng Reardon có một dòng máu hiếm hoi dường như có thể phát triển được trong môi trường này.
Thông thường, Reardon, nhà thương thuyết chủ chốt của Microsoft, sẽ đứng ra đảm nhiệm nhiệm vụ này. Reardon cùng hai đồng nghiệp bay tới Mountain View vào mùa thu 1994 để tìm hiểu khả năng làm ăn với Netscape. Theo Reardon nhớ lại, vị Phó giám đốc Tiếp thị của Netscape không hề tỏ ra lịch sự, mà huỵch toẹt ngay: “Chúng tôi không có ý định thỏa thuận mua bán gì với Microsoft hết”. Reardon nói: “Họ có thái độ rất trái ngược, không ra trắng cũng không ra đen”.
Cuối cùng, công ty ký được hợp đồng với Spyglass. Spyglass đã mua mã trình duyệt (browser code) do Marc Andreessen hỗ trợ viết tại Đại học Illinois. Vở kịch quen thuộc của Microsoft là chào mua sản phẩm với giá thấp một cách thảm hại, rồi sau đó buộc đối thủ phải bã bọt mép ra để đòi hãng trả thêm từng xu. Vụ hợp đồng với Spyglass là ví dụ điển hình. Microsoft mở đàm phán bằng việc trả giá tối đa là 100.000 USD để đổi lấy quyền Microsoft phổ biến sản phẩm của Spyglass ra toàn cầu, mặc dù Microsoft đã đề xuất bán sản phẩm này kèm theo cho hàng chục triệu người sử dụng Windows. Số tiền này lớn hơn số tiền Spyglass có trong nhà băng, nhưng những nhà đàm phán đã kéo dài hàng tuần ròng rã. Cuối cùng, hai bên thỏa thuận mức giá là 2 triệu USD. Sản phẩm này được gọi là Internet Explorer - hay gọi tắt “IE” đối với những ai am hiểu về máy tính. Đầu năm 1996, Microsoft để lộ ra bức thư báo của Gates, trong đó ông có ví Internet với một “con sóng thủy triều” vĩ đại.
Ra đời từ cuối mùa xuân năm 1995, Internet chứng tỏ rằng Gates không phải là tên ngốc về web. Nhưng thư này lại được viết theo phong cách lập lờ đánh lận con đen (“Có lẽ các bạn đã được thấy những thư báo của tôi và người khác ở đây về tầm quan trọng của Internet”). Mặc dù có thư này, mọi người ở Microsoft vẫn còn phản đối Reardon và đội quân của ông khi họ kêu gọi một danh sách dài các nhiệm vụ phải làm liên quan đến Internet. Nhưng sau đó, Gates đề ra chiến lược ngày 7/12 về “việc tập trung toàn bộ” cho Internet (thay vì chỉ tạo ra một bộ các giao thức Microsoft riêng cho giao tiếp qua Internet, như đang được thảo luận nội bộ) và “mở rộng” nó để tạo ra các loại vị trí độc quyền, khiến cho các công ty khác không còn cách nào khác ngoài việc phải sử dụng các bộ giải pháp Internet của Microsoft. Chỉ sau bài diễn văn này, Reardon mới thấy là không ai điều ra tiếng vào gì nữa mỗi khi ông và đội quân của ông kêu gọi tăng viện thêm nhân viên cho những công việc liên quan đến Internet.
Đối với Reardon, cuộc sống ở Microsoft trước khi Gates kêu gọi hành động “hướng vào Internet” vào ngày 7/12/1995 đã rất căng thẳng, nhưng sau đó mọi việc diễn ra như thể chẳng có gì tồn tại ngoài cái “ảo tưởng” Internet. Reardon tâm sự: “Chứng tôi bị ám ảnh về nó suốt bảy ngày trong tuần”. Những sự kiện lớn lao hơn, như cuộc bầu cử Tổng thống năm 1996 và một mùa hè đầy thiên tai, chỉ là những âm vang mờ nhạt. Gặp bạn bè - ở đây những người không liên quan đến đời sống công việc của ông - là cái gì đó rất xa xỉ mà ông không có thời gian. Thế nhưng, trong khi người ngoài có thể xem cuộc sống đó là một sự đau đớn âm ỉ về thể xác và một sự trống trải tâm hồn đến rợn người thì Reardon lại coi thời gian đó là những năm tháng đẹp nhất trong đời ông. Ông tâm sự: “Mọi người đều cảm thấy gắn bó với nhau bởi một sứ mạng chung”.
Những việc không chê vào đâu được bị gác lại và những dự án dài hơi được xây dựng lại hoàn toàn. Công ty cần phải tìm ra phương pháp nhằm thăm dò với ngôn ngữ Java. Do vậy, người đứng đầu bộ phận công cụ phần mềm tập hợp một trong các nhóm của mình lại, thông báo rằng bây giờ họ là một phần của đội ngũ Java. Ông nói: “Hãy xóa hết mã nguồn trong máy các anh đi và bắt đầu làm việc với Java. Kể từ hôm nay”. Với chỉ thị này của Gates, có những người sẽ phải từ bỏ một dự án còn dang dở, chết yểu chỉ mới sau khoảng 2 năm rưỡi mồ hôi nước mắt, và họ có thể bắt đầu tưởng tượng những gì họ được hưởng sẽ chỉ là một bữa tối an ủi trước khi họ trở về văn phòng để rồi bắt đầu bài học vỡ lòng lúc 10 g chiều về cái mớ bòng bong của kỹ thuật Java mới đầy rắm rối.
Để thực hiện lệnh của Gates, mỗi giám đốc sản phẩm và mỗi lập trình viên phải nghĩ lại về mọi vấn đề mà họ đang tiến hành. Làm sao để xây dựng một sản phẩm để có thể khai thác Internet? Nếu bạn đang làm trò chơi cho trẻ em trong bộ phận sản phẩm tiêu thụ thì mối quan tâm không phải là có thể làm cái gì trên CD-ROM mà có thể làm cái gì trên Internet. Bộ phận công cụ phần mềm bây giờ trở thành bộ phận công cụ Internet; và nhóm trình duyệt, mà một năm trước chỉ có 6 người, đã mở rộng từ 30 người trước ngày 7/12 lên đến vài trăm người ngay trước thời điểm chuẩn bị bước sang năm 1996. Trong vòng ba tháng, công ty đã xây dựng được một bộ phận Internet gồm 2.500 nhân viên mới toanh, “vừa được làm lễ rửa tội” - cái mà Reardon, vô tình lại lặp lại lời Eric Schmidt, mô tả như sau: “Cuộc tấn công của một biển người”.
Khoảng 800 trong số họ sẽ len lỏi vào Windows - cái mà dân kỹ thuật gọi là “tính năng Internet” - tức là những công cụ cần thiết để tạo ra một trang web nhanh hoặc để gửi một bảng tính Excel qua mạng tới một người sử dụng Excel. Theo sau bước tiên phong của AOL, Microsoft đã tạo ra một Mạng Microsoft (MSN), một thế giới chat room và những dịch vụ khác kết nối qua modem nhưng được ngăn với phần còn lại của Internet. Nhưng bất chấp việc đã đổ hàng chục triệu đô la dành cho MSN, và mất 30 tháng làm ra nó, Microsoft vẫn tiếp tục tái phát minh MSN và sau ngày 7/12, MSN được tái sinh thành một dịch vụ truy cập Internet có chức năng như một cổng vào (gateway) đến với mọi dịch vụ của Internet. AOL, một thời từng là kẻ cạnh tranh bị khinh miệt, giờ được tán dương dữ dội là một người bạn quý, là vì Microsoft muốn trình duyệt của mình được nhét vào hàng chục triệu CD phần mềm miễn phí mà AOL đang tung ra như mưa cho người tiêu dùng Mỹ.
Tại Netscape, Giám đốc điều hành Jim Barksdale khuyến khích mọi nhân viên mỗi tháng nên có một kỳ nghỉ cuối tuần ba ngày. Mùa xuân năm đó, ông cho đóng cửa văn phòng để tổ chức một Netscape Escape Day (Ngày giải phóng khỏi Netscape) một cách ngẫu hứng. Đó không phải là khí thế mà Gates khuyến khích tại Microsoft. Sáu tháng trước khi MSN được tái sinh, một phóng viên của tờ Business Week đến thăm bộ phận công cụ của công ty. Đó là vào một buổi tối thứ Sáu rất thú vị của tháng Năm. Đã quá giờ về rất lâu, thế mà gần như một nửa nhân viên văn phòng vẫn còn đang tất bật. Phóng viên Kathy Rebello của tờ này viết: “Nhìn những tách cà phê đã cạn khô và những cái túi ngủ treo đằng sau cánh cửa cũng đủ biết họ sẽ qua đêm tại đây. Có lẽ là đêm sau, đêm sau nữa. Và cũng có lẽ là đến năm sau vẫn vậy”. “Microsoft - hiện đã là công ty lớn mạnh tột bậc - lại đang chuyển dịch sang một quy mô mới” - một e-mail tập thể trong hệ thống của Microsoft đã chỉ ra điểm này thông qua một sự hài hước, so sánh lời khuyên thường lệ mà một người thường nhận được từ Giám đốc nhân lực giỏi múa mép với cương lĩnh của Microsoft. Thường nếu ai khôn ngoan thì sẽ biết làm theo câu này: Hãy làm việc theo tiếng nói của cơ thể bạn, còn Microsoft thì “Hãy làm việc cho đến khi nào những đau đớn về thể xác đẩy anh vào chỗ vô thức”.
Bức e-mail khuyên: “Hãy luôn cố gắng làm cái gì đó. Bạn có trách nhiệm về mọi việc”. Nếu nói không thì chẳng khác nào bạn đã “tỏ ra yếu kém, và làm giá cổ phiếu giảm xuống... Nếu bạn lúc nào cũng chỉ nghĩ đến giải lao và đầu óc lúc nào cũng lãng đãng, có thể bạn đang gây ảnh hưởng xấu đến giá cổ phiếu trên thị trường”. Một đối tác tiềm năng của Microsoft có thể sẽ vào mạng và đọc e-mail buổi sáng và thấy ba e-mail đã nhận được từ một Softie từ khi Softie này rời văn phòng muộn đêm hôm trước. Tất cả đều có mốc thời gian là sau nửa đêm, trừ e-mail cuối cùng. E-mail cuối cùng cho thấy Softie đã lại trở lại bàn làm việc ngay từ sáng sớm ngày hôm sau. Trong một cuộc họp báo đầu năm 1996, Gates nói, mỗi sáng thức dậy, ông đều trăn trở về cổ phiếu của trình duyệt. Do đó, ở Microsoft, người ta thường nói đùa rằng họ có một ưu tiên mới phải làm, đó là: làm việc tới khuya để ban đêm Bill được an giấc.
Ngày trước, khi còn đang vướng trong cuộc tranh luận về vấn đề liên quan đến sản phẩm, Bill Gates thường là người ra về cuối cùng sau mỗi cuộc họp. Ông luôn sôi nổi, đóng góp bất kể vào giờ nào. Mặc dù, vào giữa thập niên 1990, ông vẫn là người ra về cuối cùng, nhưng thường thì kiệt quệ, căng thẳng, bị đánh tơi tả từ mọi phía. Thậm chí nếu ông không thể tìm ra từ để phát biểu, lúc ấy ngôn ngữ cơ thể của ông cũng lên tiếng: Liệu chúng ta có thể nói chuyện vào lúc khác được không? Thế nhưng Bill không bao giờ dừng lại, dù con số doanh thu công ty đã lên tới hàng tỷ. Trên đường đi, ông vẫn thích khoe khoang về tất cả công việc ông đã tranh thủ nhồi nhét trong 16 tiếng đồng hồ làm việc: Ba buổi để các nhà báo chụp hình, một đôi bài phát biểu, bảy cuộc họp khách hàng, đó là không kể hai giờ đồng hồ thăm văn phòng mới của Microsoft ở thành phố.
Khi ở thành phố, Bill không ở lại văn phòng vào các ngày cuối tuần, nhưng vẫn dành nhiều thời gian các ngày thứ Bảy và Chủ nhật trước màn hình máy tính, soạn e-mail, chuẩn bị diễn văn, duyệt các báo cáo. Tháng 4-1996, vợ Bill Gates, Melinda Gates, sinh cô con gái đầu lòng Jennifer Katharine. Theo quy định Microsoft, các ông bố được nghỉ phép bốn tuần sau khi vợ sinh, nhưng chỉ ba ngày sau khi Jennifer ra đời, Bill đã trở lại làm việc. Tại sao ông lại tất bật như thế? Đơn giản vì ông còn phải chinh phục mạng Internet. Vì ông là lãnh đạo, là người mà tay rê chuột, chỉ vào đường tới tương lai!
Nhưng nếu tai ương của hiện tại không phải là Internet thì hẳn là một cái gì khác. Dù đã giành được những thành tựu như vậy, Gates vẫn điều hành Microsoft như thể công ty này đang luôn đứng bên bờ vực của ngày tận thế. Ở hầu hết các công ty giao dịch chứng khoán, cuộc họp hàng năm của các nhà phân tích Wall Street là thời điểm để phô trương những gì nó sẽ đạt được trong năm tới. Còn ở Microsoft, năm nào cũng như năm nào: đầu tiên, các giám đốc điều hành công ty báo cáo về các con số doanh thu chói lọi mà công ty thu được, nhưng họ cũng sẽ dự đoán tất tật mọi thứ có thể đi sai hướng trong một năm tới. Giống như tờ cáo bạch của một công ty bảo hiểm, Gates luôn nước đôi rằng: cứ nói mãi về thành tựu quá khứ không phải là một sự bảo đảm cho thành công tương lai, nhưng đồng thời Gates luôn nói như thể, không còn hồ nghi gì nữa, đó sẽ là năm giá cổ phiếu sẽ tăng cao.
Gates phát biểu với tờ Time hồi cuối năm 1996: “Tôi không nghĩ các bạn sẽ phải phỏng vấn tôi... Nếu chúng tôi không còn nhiều sức sống nữa, bạn sẽ là người viết văn bia cho chúng tôi”. Đúng là Gates, thể hiện rõ căn bệnh hoang tưởng lành mạnh của một CEO năng nỗ nhưng quá phóng đại, nhiều khi đến mức ngớ ngẩn. Tính đến năm 1996, tập đoàn Microsoft đạt doanh thu 4 tỷ USD mỗi năm, và Office thậm chí còn vượt xa Windows về mặt lãi suất. Cũng đóng góp vào doanh thu này là bộ phận khách hàng, bộ phận công cụ và kinh doanh ngôn ngữ máy tính của công ty và một số trung tâm lợi nhuận khác. Thế nhưng Gates vẫn mường tượng một sự sụp đổ về tài chính nếu Microsoft không giành được vị trí số một trong cuộc cạnh tranh Internet. Tờ Time đăng một dòng như sau: “Một trận chiến lịch sử đang diễn ra giữa Microsoft và Netscape”; và một tít phụ rất kêu: “Người thắng sẽ bỏ túi hàng tỷ, kẻ thua sẽ bị bóp chết”.
Cuối năm 1996, Microsoft có 9 tỷ USD trong ngân hàng, còn Netscape chỉ có 203 triệu USD. Dù vậy, Gates vẫn làm ra vẻ Microsoft lép vế so với một kẻ thù cố thủ. Microsoft đứng thứ 39 về lợi nhuận trong danh sách 500 tập đoàn giao dịch chứng khoán lớn nhất của Mỹ của tạp chí Fortune năm 1996 và xếp thứ 9 trong hạng mục mà tạp chí này gọi là “giá trị thị trường” với 61 tỷ USD. Công ty được coi là “đứng trước bờ vực phá sản” này có trị giá lớn hơn Exxon, Chevron, Procter & Gamble, Citicorp, General Motors. Microsoft chỉ thua IBM.
Vào đầu năm 1996, một lần nữa, IBM có giá trị hơn Microsoft, với giá trị thị trường vượt 68 tỷ USD. Công ty “tưởng đã xuống dốc” này thu được 72 tỷ USD doanh thu vào năm 1995 (đứng thứ 6 trên đồ thị doanh thu của tạp chí Fortune) và đứng thứ 5 về lợi nhuận. Rõ ràng, cổ phiếu IBM đã giảm vào cuối những năm 1980 và đầu những năm 1990, nhưng, ngay cả khi một nhà đầu tư đã mua cổ phiếu của IBM vào thời điểm giá cao năm 1987, thì số tiền vẫn tăng được gấp đôi vào đầu năm 1999.
Vậy thì mối đe dọa Internet là gì? Thứ nhất, những người tại Microsoft - những kẻ luôn tự tin rằng Chúa đã cho họ cái quyền được thu ít nhất 50 cent trên mỗi đôla - cảm thấy họ phải thu được ít nhất là 50 cent trong mỗi đô la được tạo ra trên thị trường phần mềm máy tính cá nhân. Thứ nữa, nếu để lỡ cơ hội vàng này, có nghĩa cổ phần công ty sẽ có nguy cơ tụt giá. Uy tín thị trường của công ty vượt General Motors không phải vì mỗi năm Microsoft đều tăng doanh thu mà vì mỗi năm công ty này đều có lợi nhuận hơn 25%. Điều này giúp Microsoft được xếp thứ 6 trong danh sách của Fortune về tỷ lệ lợi nhuận. Ngược lại, hãng ôtô khổng lồ GM có doanh thu 4 cent trên mỗi đô la nên chỉ đứng thứ 281.
Vấn đề của Microsoft nằm trong dự báo. Giá cổ phiếu tiếp tục tăng ở mức hiện tượng, hơn 60% mỗi năm từ 1986 đến 1995. Lý do duy nhất là vì công ty duy trì được cả tỷ lệ lợi nhuận đáng ghen tị; và tiếng tăm của công ty trên Wall Street đã được đánh giá là kẻ chiến thắng bất diệt. Tỷ lệ lợi nhuận 10% (khiến Microsoft được đứng trong hàng ngũ hàng trăm công ty thương mại công cộng) sẽ không làm ảnh hưởng gì đến dự báo này - vì người đàn ông mà tờ Business Week, không hề ngần ngại và không cần trích dẫn lời ai đó, đã gọi là “kẻ cạnh tranh tàn nhẫn nhất trong ngành công nghệ cao”.
Dĩ nhiên, Reardon và đồng nghiệp nắm lấy thách thức của Gates khi ông tuyên bố Internet không phải là một cuộc chiến một mất một còn để tồn tại. Tại Microsoft, thứ duy nhất mọi người thích thú hơn là triển vọng về một cuộc chiến tranh toàn lực (Kiểu như: “Chúng ta là những con thuyền tuần tra”) và chứng kiến giá cổ phiếu tiếp tục leo vọt. Barksdale cấm đặt các máy điện báo cổ phiếu tại các văn phòng Netscape và hạn chế nói chuyện về giá cổ phiếu; còn ở Microsoft, bất kỳ nhân viên nào cũng chứng kiến giá cổ phiếu lên xuống hàng ngày bằng một chiếc máy đặt dưới màn hình máy tính của họ. Cổ phiếu Microsoft được chia vào năm 1990, 1991, 1992 và 1994; nhưng “ngài Softie” - như giới thương nhân trên thị trường Wall Street vẫn trìu mến gọi Microsoft - vẫn là “cục cưng” của thị trường Wall Street nếu công ty chinh phục được Internet, như từng làm được đối với thế giới hệ điều hành và các ứng dụng khác. Chỉ khi ấy, các khả năng mua cổ phiếu mà mỗi lập trình viên đều trông cậy vào lúc về hưu sẽ mang lại cho họ một số tiền lãi kếch xù, cũng như nó đã từng biến nhiều lập trình viên trước đây của Micosoft thành những triệu phú.
Lương khởi điểm cho một lập trình viên vừa ra trường là 40.000-45000 USD. Một lập trình viên 22 tuổi nếu được trả 45.000 USD thì tức là được trả một mức cao hơn nhiều so với một công nhân trung bình ở Mỹ, nhưng cũng chẳng đáng mừng lắm nếu tính tới số giờ làm việc và thu nhập ở những đối thủ cạnh tranh kém lợi nhuận của Microsoft. Lương lậu hạn chế (cùng với chế độ nghỉ ngơi bèo bọt - hai tuần một năm trong 5 năm đầu tiên) là cách thức để công ty duy trì mức lợi nhuận cao như vậy. Phần lớn quỹ đền bù cho nhân viên được lấy từ chương trình trao đổi quyền cổ phiếu rộng rãi của công ty, cho nên không ảnh hưởng gì đến lợi nhuận công ty.
Nhân viên mới được hưởng những quyền này khi được tuyển dụng (thường là 500-700 cổ phiếu cho những người mới ra trường, và nhiều hơn nếu họ có kinh nghiệm về lập trình) và họ có thể tích lũy thêm nếu người quản lý thấy họ có thực lực và có triển vọng. Một nhân viên có thể để dành ra 10% tiền lương để mua cổ phiếu với mức chiết khấu 15%. Hãy thử hỏi Softie tại sao lại làm việc vất vả như vậy, bạn sẽ thấy người ta nói về niềm hãnh diện là chính (Reardon bảo: tôi muốn chứng tỏ rằng một công ty lớn như Microsoft có thể làm những việc rất tài ba). Nhưng câu trả lời đó đã che đậy một thực tế: giá cổ phiếu là chuẩn mực để đo mức độ thành công của công ty. “Họ muốn tước đi nền giáo dục đại học của con cái bạn” - đó là lời một số nhà quản lý bậc trung hay nói về Netscape (hoặc về Sun hoặc bất kỳ kẻ thù thường trực nào). Vào đầu năm 1996, Gates sở hữu khoảng 1/4 cổ phiếu công ty, tương đương với 550 triệu cổ phiếu. Điều này có nghĩa giá trị của “trùm sò” này có thể lên tới 100 tỷ USD trong năm 2000. Hãy nghĩ xem: Giá của Bill là hơn 100 tỷ USD! Trời! Và điều đó đã xảy ra!
Người sáng lập Netscape Jim Clark nói về Microsoft trong một cuộc phỏng vấn với tờ Upside: “Bọn chúng đúng là những động vật ăn thịt”. Người ở Redmond nói về Netscape: “Chúng thật là những con lừa kiêu căng”. Andressen gửi e-mail cho mọi người, thậm chí cả những người ông không hề quen biết, tuyên bố Microsoft là khỉ đột khổng lồ Godzilla, Đế chế quỷ, hay đơn giản là “những thằng ngốc ở Redmond”. Những cao thủ ở Silicon chỉ còn nước lắc đầu. Một giám đốc điều hành uy tín ở Silicon nói: “Nếu bạn có cơ hội gặp gỡ, thái độ của họ sẽ là: Mẹ cha cái thằng Windows. Già rồi, xấu xí, béo phệ, thuộc thời kỳ Byzantine rồi!”. Có người tự nhủ: Sao các ông lại muốn chọc tức Gates như vậy? Sao các ông cứ muốn nhử cái khăn lụa đỏ trước mặt con bò tót?
Mục tiêu của Microsoft là bắt bí từng đặc điểm của Netscape. Tuy không công khai nhưng mục đích của Microsoft là dạy cho Netscape một bài học. Cổ phiếu Netscape đã giảm 18% vào đúng ngày Bill Gates phát biểu nhân dịp kỷ niệm Trân Châu cảng. Thế nhưng nhân viên Microsoft lại tuyên bố rằng họ sẽ không cảm thấy hài lòng cho đến khi nào giá cổ phiếu Netscape giảm ít nhất 2/3. Nhân viên Microsoft đã rất nỗ lực: họ rượt đuổi, họ làm việc 24 tiếng một ngày, 7 ngày một tuần, những con mắt đờ đẫn vì mệt mỏi. Họ thậm chí không nghỉ để ăn uống cho tử tế mà chỉ ngấu nghiến qua loa. Netscape Navigator có thể chơi nhạc, vậy thì Explorer cũng sẽ chơi nhạc - mà là nhạc chất lượng cao. Rõ ràng Netscape đang tiến hành chương trình phầm mềm cho phép người sử dụng máy tính có thể nói chuyện qua Internet bằng điện thoại, vì vậy Microsoft cũng tiến hành phầm mềm gọi là NetMeeting cho phép triệu tập những cuộc họp trên mạng.
9 tháng sau khi phát hành phiên bản IE 4.0, Microsoft đã làm lễ kỷ niệm sự kiện ở San Francisco. Sau bữa tiệc, một nhóm các lập trình viên còn ngây ngất hơi men đã thuê một chiếc xe tải để thả một chữ ‘e’ thường cỡ lớn - biểu tượng của Internet Explorer - tại trụ sở của Netscape, dưới cửa sổ của Barksdale. Họ còn gắn kèm một tấm thiệp vào món quà. Đó là bức tranh một đứa trẻ đang khóc với thông điệp “Thật không công bằng. Những người tốt luôn thấy cuộc sống tươi đẹp. Gửi tới các bạn những lời chúc tốt đẹp nhất. Đội IE”. Barksdale đã dựng lên một mặt trận của lòng dũng cảm. Ông đã quay trở lại cái thời của mình là chuyên viên hàng đầu với một khởi đầu khó khăn. Chắc phải có thêm những tin tức sôi động, những tiêu đề mới. Nhưng hiện nay, Netscape chỉ là một trong số những công ty phần mềm cạnh tranh với những thằng đầu bò đại loại như Microsoft và IBM. The Borg đã hút hết sự sống của nó. Động lực và sự kỳ diệu đã qua rồi.
(Trích "Những âm mưu hủy diệt Bill Gates" do First News phát hành)

Luna2

x_3d6a1fbb